Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười Một 9, 2009

Lan man 4

:d

1. Khi có ai đó hỏi tôi rằng mối tình đầu là như nào tôi lại chỉ muốn rơi nước mắt mãi thôi. Có những việc mà một khi đã xảy ra thì nỗi đau sẽ là mãi mãi.

2. Tình yêu quả thật rất đáng sợ và không biết tự khi nào tôi đã thấy sợ hãi biết bao

3. Có những thứ bây giờ xung quanh tôi chả còn gì là hiện thực. Người này người nọ, việc nọ, việc kia… tất cả chỉ như lướt qua tầm mắt tôi và hoàn toàn chẳng để lại một chút kí ức nào

4. Tôi đã mạnh mẽ hơn rất nhiều rồi, phải mạnh mẽ hơn

5. Nhớ HNGF

6. Dạo này bận với lễ hội văn hóa nhật :( nên ko có time viết entry hay chăm sóc blog

7. Giờ đang ngược gió nhưng tôi vẫn sẽ tiến tới. Giữa những đêm u tối ngập tan nỗi buồn tôi chỉ muốn chạy đến 1 nơi.

đại dương rộng lớn

Nếu có thể hãy ôm tôi vào lòng để những đau thương này mãi mãi phai đi

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười Một 6, 2009

Nhật kí trang số 61

Mùa lạnh luôn là mùa cô đơn

Nỗi đau cũng đau thương đến chết

Có một lúc nào đó tôi đã cảm tưởng như mình đã bỏ qua cả một chặng đường rất dài phía trước chỉ để buồn khổ mà thôi.

Hôm qua được nằm đắp chung chăn, nói chuyện với Lyn chan về nhiều thứ, cái khao khát được về nhà lại trỗi dậy trong tôi. Nhà của tôi, nơi thực sự chan chưa yêu thương và dành cho tôi.. tôi muốn về nhà.

Nhiều thứ xung quanh cứ chậm chậm chạy qua tôi, mơ hồ và ảo giác. Tôi cũng chả nhớ rõ những ngày trước đã trôi qua ra sao, cảm giác của tôi là gì, tôi hoàn toàn không nhớ nổi

Lòng tôi lạnh, tôi muốn được ra biển

Ừ, ra đại dương bao la và trở thành một phần màu xanh của nó. Đó chính là tâm nguyện của tôi lúc này

Thực sự giữa những bao la bát ngát của cuộc đời, tôi đang chờ đợi điều gì

Vì tôi không còn muốn tin vào điều kì diệu nữa nên nước mắt của tôi cũng theo gió mà trôi đi… trôi mãi.

Sắp đến lúc giã từ tuổi 19 bước sang tuổi 20 nhưng trong lòng chưa bao giờ mong chờ tuổi 20 cả

Tình cảm giữa người với người đến lúc nào đó mới thành mãi mãi đây

Tôi không muốn trơ vơ.

Giá có ai đó xoa đầu và nói Hika chan thì tốt quá. Không phải là để nhõng nhẽo đâu, mà tôi chỉ muốn cảm nhận đc rằng ít ra những gì mình làm cũng được người khác quan tâm

Muốn được đến đâu đó không ai… như chỗ trên sân thượng chẳng hạn :”>

Note: đang rất là bận rộn nên ko viết entry nhiều đc

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười Một 2, 2009

Nhật kí trang số 60

” Có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng”

Photobucket

Thế là đã tan rồi những yêu thương phai màu ấy, thế là đã tan rồi những nước mắt của sự chia ly

Tôi đã tưởng mình rất đau nhưng cuối cùng thì vẫn qua đi như 1 làn gió thoảng

Ừ. Ngày ngày cứ trôi qua, gió cử thổi mải mê còn tôi, tôi sợ hãi với những yêu thương đang tan đi của cuộc đời

Giữa những yêu thương này, có biết bao nhiêu phần trăm là thật..

Vết thương trong lòng đến bao giờ mới ngừng nhói đau?

Mùa đông đang dần bước đến

Khoảng mùa yêu thương nhất trong năm đang ở ngay đây nhưng bản thân mơ hồ lắm.

Tôi như đang chìm sâu vào một thế giới nhạt nhẽo mịt mờ. Thế giới bị chìm trong giá rét và sương mây, chả nhìn được gì hết cả

Tôi muốn ra biển quá, thực sự muốn tan vào đại dương bao la sâu thẳm.

Mỗi khi giá lạnh như này tôi lại thấy mình như đang chết chìm trong cô đơn…

Rồi khi tháng 12 đến, có lẽ sẽ chìm vào băng giá mất thôi.

Có đôi khi muốn đứng giữa cả một đất trời xanh thẳm, hét lên ” Đừng cô đơn” nhưng đôi khi vẫn chỉ là ước muốn

Muốn đc ai đó ôm quá, để thấy ấm áp hơn một chút. Được 1 ai đó ôm và đc ôm ai đó để biết yêu thương trên đời này vẫn còn tồn tại.

Cũng giữa những mùa lạnh lẽo yêu thương này tôi muốn đc ôm guitar và gẩy, mặc cho đôi tay lạnh cóng, tôi muốn gẩy ra hàng triệu âm thanh đẹp đẽ

Hà Nội những ngày này xa lạ và ồn ào. Cứ như thể tôi đã chẳng còn thuộc về nơi này nữa. Bây giờ tôi thuộc về nơi đâu?

Cái vẻ đượm buồn mà tôi ngóng chờ đã hoàn toàn lùi xa vào quá khứ.

Tôi muốn trở về quá khứ nơi đó, với A8 thân yêu.

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười Một 1, 2009

Shinichi Okazaki… omedetou tanjoubi

Photobucket

Lại một sinh nhật nữa lại đến

Cám ơn trời đã cho tôi tìm thấy cậu Shin chan

Happy birthday

Đưa một nắm tay bắt lấy một ngày gió

Hôm nay đã dành cả ngày chỉ để nghe Hotorio và xem ảnh cậu

Dù gì cũng chỉ muốn nói… Happy birthday.

I will pray for you…

I love you more than all things that I can speak.

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười Một 1, 2009

Icon 100×100 share

It is a long time , I don’t design. I have not feeling to design because of some things. However, I tried to design.

It is difficult to design for me.

This is something that I designed.

Photobucket Photobucket Photobucket

(Đọc tiếp…)

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười 31, 2009

Nhật kí trang số 60

Happy birthday L sama và Shin chan yêu yêu

31/10 và 1/11 luôn là 2 ngày em yêu nhất :x vì có 2 con người tuyệt vời nhất đời xuất hiện…

 

- Hôm nay đã rất vui. Cám ơn Nova :x vì cái móc đeo kêu keng keng

-Lại kết thúc 1 tuần và sắp bắt đầu 1 tuần khác

-Tôi không hề chờ đợi tuổi 20… vì tôi không muốn lớn lên… có những cái giá để trưởng thành mà tôi không hề muốn có

-Mùa yêu thương đang ở ngay đây rồi mà lòng vẫn đau mãi không thôi

- :-? tìm tình yêu mới thì hay hơn chăng :-j

-Càng ngày khả năng văn chương càng kém :-p

-Lạnh nên đi ngủ.

Note: nhớ Ter chan và Tỏi chan…. nhớ S. Heo…. tớ nhớ lắm ý Heo ơi :( (

* cũng nhớ 1 ai đó lắm… nhưng thời gian rồi sẽ qua đi… và ai đó cũng chả là gì nữa cả*

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười 30, 2009

Nhật kí trang số 59

Photobucket

-Đông đang dần tràn đến… tôi nhớ lắm A8 ơi, có biết không?

-Bây giờ thì cảm hứng và từ ngữ đã bay biến đi đâu hết, và kết quả là blog bị bụi bặm. PS cũng chả làm đc ra hồn.

-Nhiều lúc thấy cuộc đời này thật tẻ nhạt… thật buồn chán… tất cả

Ừ, giữa cuộc sống vô vị và chán ngắt này tôi đã buông xuôi lâu rồi.

-Có thi thoảng, cảm thấy thật sự rất buồn… những gì muốn quên đi lại tràn về. Chỉ là thi thoảng thôi nhưng cũng đủ làm trái tim đau nhói… Rốt cuộc vết thương trong lòng bao giờ mới lành lại được đây

-Thực tế tôi hay cười nói và tôi của thực chất là hoàn toàn khác nhau

Ai bảo rằng người đang cười là người vui, ai bảo yêu thương là sự thực.

-Muốn ăn kem quá

-còn muốn viết rất nhiều rất nhiều nhưng từ ngữ chả có….. chỉ biết rằng:

Tôi muốn được đứng trước biển và gào khóc….

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười 25, 2009

Haizzzz

Photobucket

” Cuộc sống cho ta nỗi đau

Thì cũng cho ta một người để xoa dịu nỗi đau đó.”

và tôi biết riêng tôi cuộc sống không chỉ cho một, mà đã cho rất nhiều người đến.

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười 23, 2009

Nhật kí trang số 58

Không biết tự bao giờ mà Hà Nội yêu thương của tôi lại trở nên lạ lùng như vậy. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Khi đó tôi chỉ học lớp 8,9. Mùa thu như bây giờ, tôi vẫn thường đi bộ đi học ở ven bờ hồ, nắng vàng trải rộng và bầu trời thì cao và xanh đến độ như đã chạm đến đỉnh của cái vũ trụ ấy. Nhưng bây giờ, Hà Nội mà  tôi nhìn thấy đã chẳng còn như vậy. Dù nắng có nhiều đến thế nào cũng không đủ nhuộm đi màu mắt… trời có rộng đến cỡ nào cũng chả còn trong xanh… lúc nào cũng chỉ một màu xanh nhờ nhờ. Trông lên mà đến là khó chịu.

Trường học của tôi cũng ở một nơi thật là bụi bặm. Hàng ngày phải đi học tôi đều rất khó chịu. Không phải tôi khó chịu vì phải đi học mà chỉ là con đường đi học thật đông đuc , bụi bặm quá mức mà thôi.

Giá như bây giờ có ai xoa đầu và bảo: ” Hika ngoan” thì sẽ thật hạnh phúc. KHông phải là để nhõng nhẽo mà chỉ là để có cảm giác trên đời này vẫn còn người quan tâm đến mình, đơn giản thế thôi.

Căn nhà gỗ bên bờ biển thỉnh thoảng vẫn hiện về trong giấc mơ của tôi. Cái cảm giác được sống trong căn nhà nhỏ, mùa đông lạnh thì ngồi ở một cái ghế đung đưa đc bên lò sưởi, đọc một quyển sách, thi thoảng lại nhìn ra ngoài cửa sổ thấy biển khơi trải dài một màu xanh… Tôi thực sự mong chờ cảm giác đó

Đang đọc lại Hajime chan ga ichiban. Thi thoảng lại tự cười một mình. Cũng đọc lại cả H2 nữa. Dù thế nào cũng muốn Hikari và Hiro đến với nhau

Phải học thêm nhiều tool nữa thôi, chỉ biết mỗi ps thôi chắc là chưa đủ.

Muốn có guitar điện quá… xem Life mà  muốn được đánh guitar điện

Ừ… phải cố gắng để đến được lúc đó. Đánh guitar và hát Tomorrow way của Yui cho Lyn chan nghe.

Phải tập vẽ màu nhiều hơn nữa

Rồi học chụp ảnh nghệ thuật hơn.

Hôm nay dọn dẹp cái bàn học, nhìn lại cuốn Socrate in love mà chạnh lòng. Không dám mở ra vì sợ sẽ đọc lại và sẽ lại khóc. Nhìn thấy cả cái mẩu giấy mình viết nháp lời chúc mừng sinh nhật để thu âm, nhưng không ngần ngại đã xé nát tan mẩu giấy và vứt vô thùng rác. Không được rồi, sao ngày nào vết thương cũng bị đau. Còn định dọn cả ngăn kéo nữa nhưng lại không dọn. Vì chắc chắn bây giờ dọn sẽ còn nhìn thấy được nhiều thứ khác nữa. Để một thời gian nữa qua đi rồi sẽ dọn và vứt hết đi. Cũng chả phải mình tiêu cực gì đâu, chỉ là muốn cắt đứt hoàn toàn sợi dây nối liền với những điều đó.

Tuần sau sẽ leo lên chỗ cũ, không quên đem theo cuốn sách mới mua và ngồi ở đó cả buổi sáng. Cảm giác quen thuộc của ngày xưa đã lâu lắm rồi không trở lại. Nơi đó, đã luôn là nơi yên bình nhất của cuộc đời mình.

Tự nhiên bây giờ lại sợ đọc Kaze. Vì sợ nó sẽ kết thúc đúng như lịch sử, và cơn gió thân yêu sẽ biến mất hoàn toàn.

Vampire Knight thì cũng đã lâu lắm rồi chả động đến

Chỉ có Nana là vẫn mòn mỏi chờ đợi. Bản thân vẫn biết mỗi lần đọc Nana là cảm xúc như không bao giờ cứu được chính mình nhưng vẫn chờ đợi.

Cứ thắc mắc… mình cần cố gắng thêm mấy trăm lần nữa

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười 22, 2009

Nhật kí trang số 57

Photobucket

Dù chỉ là vô tình thôi nhưng thực sự tôi đã sai rồi

Những lời đó, dù chỉ là để thể hiện cảm xúc trong lòng cũng đã vô tình làm tổn thương tôi sâu sắc. Mặc cho bây giờ có ai nói gì đi nữa, tôi cũng thấy hoàn toàn tuyệt vọng. Tại sao lại buông tay khi chúng ta vẫn còn yêu thương nhau nhiều đến thế.

Phải đau đến như nào nữa mới là đủ đây

Giữa cả một thế giới này, mới thật đau buồn biết bao… Nơi tôi muốn về… nhà của tôi, HNGF, tôi muốn về nhà

Tôi cứ như đang bị đẩy sâu xuống đáy đại dương đen thăm thẳm. Áp lực thì đè chặt ở ngực. Và trước mặt chỉ toàn một màu đen. Tôi thì không thở được lại không biết bơi, nên cứ thế mà chìm.

Đại dương xanh thẳm cũng không thể chạm đến được nơi tôi đang sống, bầu trời bao la cũng không gói gọn được cô đơn trong tôi. Tôi cứ như đang ở một nơi mà ngay cả đến một chút bình yên cũng không có. Hoàng hôn ơi tôi nhớ lắm.

Yêu để rồi ghét thực tế chưa bao giờ có thể đi kèm được với nhau.

Giờ thì tôi mới hiểu được rằng tôi chưa yêu… mà chỉ là đã yêu.

Bầu trời những hôm nay thường mù mịt lắm… Bầu trời trong xanh nhạt nắng của tôi đâu, làm ơn trả lại cho tôi

Cứ như thể đã chờ đợi từ lâu lắm… có những khoảnh khắc tôi thấy quen thuộc đến không ngờ. Có phải kiếp trước đã từng xảy ra rồi không?

Tôi sợ đến run người mỗi khi phải tỉnh lại sau một giấc ngủ.. vì khi đó kí ức, nỗi đau, nỗi buồn cứ thế mà ập về. Cả người như bị rơi xuống một cái hố sâu và chìm để rồi lúc tỉnh lại, lại thấy tăm tối tràn về. Mỗi lần nhắm mắt để bản thân chìm vào giấc ngủ tôi đều không ngừng nghĩ về hình ảnh sama. Lúc đó trong đầu chỉ những mong giấc mơ của mình sẽ là sama

Bây giờ thì liệu có ai còn cần đến một đứa ngu ngốc như tôi nữa. Lại nghe Tsunaide te ni kiss wo và nước mắt cứ lăn dài. Nước mắt rơi không phải vì tôi khóc mà chỉ bởi vì buồn quá mà thôi.

Việc đó xảy ra đã khiến tôi nhận ra…. có lẽ cả đời tôi vĩnh viễn không thể có nổi cái mà mình muốn.. vì người với người luôn lạnh nhạt nên thứ tôi muốn có tồn tại đâu.

Giữa một thế giới chỉ toàn những nỗi đau, tôi đang ở đâu? thực sự tôi đang đứng ở đâu.

Giây phút của những con người thuộc về phần thiểu sổ… như tôi không nên chỉ có một. Vì một thì tức là duy nhất.

Nơi đây …. thuộc về duy nhất tôi.. liệu bạn có bao giờ thắc mắc về những gì tôi đang viết hay không?

” Có ai đang nghe tôi nói chứ?”

Bài viết cũ hơn »

Chuyên mục