Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Hai 9, 2010

Nhật kí trang số 82

lang

Trong yên lặng, tình yêu đã bỏ mặc em

“Những ngày dài chìm dần vào bóng đêm của sự mệt mỏi

Tôi thậm chí chẳng còn nhớ ra là mình đang muốn làm gì nữa.”

Chả biết làm gì ngoài việc ngồi làm ps, nghe Life của Yui và chẳng hiểu sao cảm thấy cuộc đời này nếu không phải là những bất lực thì cũng là những nỗi đau dai dẳng.

Tôi chán nản những ngày như này

Chán cả những ngày dài chờ đợi trong mệt mỏi

Tôi ghét những gì luôn ngập tràn trong quy luật và cuộc sống

Thậm chí tôi cũng ghét cả những gì mình đang có được

Nghe Life của Yui rồi thậm chí chẳng còn muốn nhấc bàn tay lên mà cầm điện thoại

Người duy nhất cứu được tôi bây giờ thì lại biến mất…. sao ngủ mãi mà không dậy

Sao các chị không ai tỉnh dậy trả lời em.

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Hai 8, 2010

Nhật kí trang số 81

Photobucket

Ngày dài mãi… người đi mãi chẳng muốn dừng chân

Bước thật chậm… và kí ức thì… vẫn lẩn quẩn đâu đây.

Tình cờ cũng đôi khi là duyên mệnh. Vì nếu không phải… có lẽ chúng tôi đã chẳng hề biết đến nhau.

Giờ này, ngày đó, khi đó, tôi đã nghĩ gì.

Những ngày dài chìm sâu trong sự nhàn chán và uể oải. Tôi mệt mỏi với tình cảnh hiện giờ của mình, với những người xung quanh.

Đôi khi dù chỉ là những suy nghĩ vẫn vơ vẫn muốn khóc thét lên. Cuối cùng thì tôi vẫn chỉ là một cô bé tròn 20 tuổi, vẫn đang trong giai đoạn mà người ta bảo là đẹp đẽ nhất của tuổi trẻ, nhưng thật đáng tiếc, tôi cứ như đã sống quá lâu, trải qua quá nhiều thứ mà một đứa bé phải đi qua.

Thực sự là đôi khi thấy mệt mỏi vì chính ự giả tạo của mình, từ chính thái độ xã giao của bản thân, từ sự lạnh lùng đến nản chí của tuổi trẻ.

Đến tận bây giờ tôi vẫn thi thoảng có những suy nghĩ ngốc nghếch như này, ấy là những gì anh ấy dành cho tôi có phải là đặc biệt nhất không? Cũng đôi khi giữa đêm hôm, tôi chỉ muốn chạy vèo đến gặp anh ấy và cười 1 cái thế thôi. Đơn giản và ngớ ngẩn nhỉ =.=. Nhưng không hiểu sao nhiều khi tôi có những suy nghĩ như vậy.

Việc tôi muốn chỉ đơn giản là đánh giá được sự quan tâm của người khác tới mình. Có nhiều lúc sự quan tâm đó là ở mức âm…. Nhiều khi đọc blog của những người bạn, nhận được những nỗi buồn của họ, tôi cảm thấy bản thân mình thực sự đã từng trải qua những nỗi đau như vậy. Nhưng thái độ của tôi lại thờ ơ một cách đáng sợ. Tôi hiểu nhưng lại chả biết nói gì, hoặc cũng đơn giản tôi sợ những dòng comment của tôi sẽ làm họ khó chịu.Và thế là cáchđơn giản của tôi là im lặng và dõi theo.

Tôi rất thích đọc sách, mỗi khi được ngồi uống cà phê và ôm một cuốn sách tôi như thả mình vào nơi nào đó bất tận và quên mất cả đường về. Trong Búp bê bắc kinh của Xuân Thụ có một câu nói :“Quá thu mình trong nội tâm, tôi thấy thật khó để thể hiện bản thân, và càng khó hơn khi giao tiếp; tôi quá thành thực;cô đơn biết bao nhưng đời là thế.” Khi đọc đến đó tôi nhiều khi thấy bản thể mình như một cái gương trong đó, soi mãi soi mãi chẳng tỏ. Chả biết đâu là bến bờ. Chẳng biết đâu là những nỗi buồn ngẫu nhiên. Hậu quả cuẩ việc thíchđọc sách là tôi dành cả đống thời giờ để chìm đắm trong những suy nghĩ, những tình cảnh thảm thương, những câu nói sâu sắc và xót xa đến vô vàn từ những trang giấy trắng tinh.

Tôi yêu một người… anh ấy thật sự rất bình thường so với những người khác nhưng lại là đặc biệt so với tôi. Anh ấy cũng thích đọc sách nhưng lại không phải loại sách tôi hay đọc. Mỗi ngày trôi qua, tôi cảm giác tình cảm mà tôi bỏ ra càng ăn sâu vào từng tế bào. Cứ cái đà này, tôi nghĩ nếu chẳng may có một ngày chẳng giữ nổi người ta, không khéo tôi hết tim mà chết. Nên nhiều khi tôi thấy sợ… nhiều khi tôi hơi đau. Nhưng trong một cuốn sách tôi đã từng đọc người ta nói rằng: tình yêu mà không cảm thấy sợ và đau thì nó không phải là tình yêu nữa. Thế nên tôi cũng cảm thấy yên tâm một chút gì đó. Vì tôi nghĩ tôi không lầm lẫn. Cảm xúc liệu có nhầm được không nhỉ. Tôi thường thích những sama lạnh lùng nhưng tinh tế và dịu dàng. Họ có một ánh mắt lạnh biếc nhưng giọng nói thì trầm ấm như đại dương. Người tôi yêu đôi khi tôi nhìn thấy ở anh những điều như vậy….

“Đôi khi tôi biết một người nào đó qua đời, và tôi buồn đau cho người chết và cho người thân của họ.Và người chết đã không còn nữa, và đã mang đi cùng với họ tất cả mọi kí ức, trong khi những ngời thân mà họ bỏ lại sau lưng một ngày nàođó cũng hết sầu thương và bắt đầu quen với cuộc sống mới mà không có mặt họ. Chẳng khác gì một hòn sỏi ném xuống mặt họ, những gợn sóng sẽ lan ra lan ra xa nữa đến một khi chúng biến mất. Vào những lúc như vậy một giác ngộ đã đến với tôi, rằng sống ở trên đời này cũng không phải một điều tuyệt đối cần thiết.”

Búp bê bắc kinh_Xuân Thụ

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Hai 5, 2010

Bảo vệ: Nhật kí trang số 80

Bài này được bảo vệ bằng mật khẩu. Để xem, hãy nhập mật khẩu:


Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Hai 4, 2010

Uchi_watashi no sekai

-Thật là muốn về quá…. Nhà của tôi

-Thật là nhớ mọi người quá

-Quả thật là nơi này, những con người thực này, những gì đang xảy ra xung quanh này… tất cả đều không thuộc về tôi… mọi thứ…

Tôi hình như không thuộc về nơi này …. chỉ là…. trú tạm trong những lúc lang thang… hình như vậy đấy.

Những người xung quanh hình như cũng chỉ như những sợi dây mỏng manh nối vào rồi lại rơi ra

Có đôi khi cũng lại thấy mệt mỏi… vì thế giới này …. thế giới mà mình đang sống…

Còn thế giới mà mình tồn tại

Ngày trước đọc T3 có 1 bạn nói như này. ” otaku = kẻ sốngở 2 thế giới, một thế giới để sống và một thế giới để tồn tại, một thế giới của trách nhiệm và một thế giới của lòng đam mê.”

-Tự nhiên cảm giác bây giờ chỉ là… nhớ mọi người, nhớ nhà,..,… và nhớ lại nơi đó……….

Photobucket

Lyn chan… con gái yêu nhất đời của Hika

Photobucket

uke ngầu hôm đi nhà thờ do Hika đạo diễn

Photobucket

Hôm Hanami lúc mới đến

Photobucket

sn Hikaru sama yêu…. của HNG hôm ae2

Photobucket

Trái tim HNGF do Hika vẽ lên Sbox

Photobucket

Bonus thêm quả ảnh lúc đang vẽ

Photobucket

Lúc sầu đời ngồi chờ mì và pizza =))

Photobucket

Thành quả tập thể của HNGF mà giờ gối ơi, em nơi nao :( (

Photobucket

Ăn no xong thì chụp pô ảnh kỉ niệm nào

Photobucket

Hôm WFC oFfline nà :”>

Photobucket

Heo kun thời cấp 3…

Photobucket

Thời kì mới lên cấp 3 … ôi…. Sai yêu quý

Thực nhớ quá đi thôi thế giới của mình….. nhà của mình…..

trích dẫn lại bài K đã post..

“5 năm trôi qua quá nhanh… kể từ khi tập cuối cùng của Hikaru no Go được xuất bản ở Việt Nam.

Nhớ lại ngày xưa, cái thời vẫn còn nhỏ xíu, cầm cuốn Hikaru no Go mới trong tay trong ngày đông lạnh giá, chui vào chăn và đọc từng trang một. Mân mê mãi để có thể đọc sao cho thật lâu hết. Cứ đến cảnh nào đẹp một chút là lại ôm cuốn truyện mà lăn lộn. Nhớ lắm. Nhớ Sai, nhớ Hikaru, nhớ Akira.

Ai đó từng nói “Thời gian rồi sẽ hàn gắn mọi vết thương” thời gian rồi sẽ xóa nhòa tất cả, đến tận bây giờ, khi hỏi một fan truyện tranh, hầu như ai cũng chỉ trả lời rằng: ” Hikaru – Kì thủ cờ vây? Ừ, truyện đó hay lắm, nhưng kết thúc lâu rồi. Hồi đó thích nhất anh Sai dễ thương.” Hoặc thêm vào: ” Từ lúc Sai biến mất là chán chả muốn đọc nữa.” ” Ghét thằng bé đó vì làm cho Sai-của-tui phải biến mất.” …

Thời gian trôi đi mà không bao giờ ngừng lại. Con người ai cũng dần trưởng thành, nhưng đối với HnG Family nói chung và IMB FC nói riêng, dù Hikaru no Go đã kết thúc được 5 năm, dù cho những cuốn truyện chúng ta từng nâng niu như báu vật đã dần sờn rách, nhưng tình yêu với Hikaru no Go là sẽ không bao giờ thay đổi, neh.

Lâu lắm rồi mới chạm vào một cuốn Hikaru no Go, dù luôn để đầu giường một vài cuốn. Từng trang truyện một vẫn còn in sâu vào tâm trí, đọc đến đâu nhớ từng câu thoại đến đó. Thật đau khổ TT^TT. Nhưng khi nhập tâm vào, cái không khí mãnh liệt sôi sục trong từng trận cờ ấy như sống lại, rõ ràng và sinh động. Vẫn còn nhớ  như in vẻ  thoảng thốt trên khuôn mặt Akira khi Hikaru kéo chiếc rèm phòng hóa học vào trong một ngày hoa anh đào bay ngập trời. Vẫn nhớ trận đấu của Akira và Vương Toạ Yama trong một ngày phủ đầy tuyết trắng, chính nó càng làm thổi bùng lên ngọn lửa yêu thích cờ vây trong Hikaru.

Vẫn nhớ vẻ thanh thản khi đôi mắt tím ấy khẽ khép lại trong khi thân thể tan dần vào không trung. Vẫn nhớ từng giọt nước mắt rơi trên cuốn kí phổ cũ cùng với sự hối hận muộn màng. Vẫn nhớ cái đêm định mệnh đó, hai đối thủ thực sự tìm được nhau, và nước đi thần thánh lại gần thêm một bước. Tất cả, từng vẻ mặt, từng chi tiết đều vẫn luôn sống động và rõ ràng như nó đã từng.

Mùa đông mới lại tràn về, và những cảm xúc về Hikaru no Go lại tràn về, mạnh mẽ và sôi sục. Dẫu cho bao nhiêu mùa trôi qua, HnG luôn luôn là số một. Đến cuối cuộc đời này tôi vẫn sẽ tin là như vậy.”

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Hai 2, 2010

Nova

Photobucket

おめでとう

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Một 29, 2010

Nhật kí trang 79

Photobucket

-Nắng nhạt, bầu trời ảo não một màu xám bạc

-Hình như đã quá lâu để có thể viết ra những gì tươi đẹp mình muốn viết. Đôi khi cũng muốn post một entry mới lắm nhưng rồi lại ngồi, lại nghĩ, mọi thứ cứ lộn xộn cả lên và chả viếtđược. Giá mà lúc đó viết được 1 câu, 1 dòng thì mọi cảm xúc mọi điều muốn nói sẽ cứ thế tuôn trào, nhưng thật bất lực, hoàn toàn chẳng được thế

-Nhiều khi mình muốn đi ngược thời gian trở lại một vài mốc thời điểm và gặp chính mình  của quá khứ xa xưa.

-Thi thoảng tôi thấy mình như kẻ bị mộng du cứ lơ mờ trôi hết từ thời điểm này sang thời điểm khác.

-Nghĩ kĩ lại hình như tôi đang để mình bước đi với tốc độ của ánh sáng, mọi thứ xảy ra quá nhanh, quá nhiều chuyện… làm tôi đôi khi lại phải nghĩ ngợi về nhiều chuyện

-Mọi thứ cứ nhạt nhòa, ngôn từ ơi sao không trở lại.

-Hàng ngày trôi qua tuy mệt mỏi nhưng vẫn thu được những kí ức ngập tràn.

-Muốn đến một nơi nhìn được toàn cảnh bầu trời cùng với anh, để mình cùng với lên một khoảng không xanh tắp hoặc những vì sao lấp lánhđể thấy được điều bình yên nhất của cả 2

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Một 25, 2010

Lạc lối

Quả thật những gì xảy ra ở thời điểm hiện tại đang dần giết chết tôi rồi

giết tôi một cách không thương tiếc

Thật là, đau buồn quá đi thôi

” Nỗi đau của một con người có lẽ mãi mãi chỉ thuộc về riêng họ.”

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Một 24, 2010

Nhật kí trang số 78

Photobucket

1. Mọi thứ dạo này nhạt nhòa quá. tất cả. Những ngày mưa quả thật thấy buồn lắm.

2. Cũng không rõ mình đang trôi trong 1 bầu trời nào. Lời type dữ dội. Một phần cũng vì hình như cảm xúc đã cạn ráo để có thể viết ra nhiều entry vừa ý. Một phần vì hình như đã qua đi lâu rồi cái thời để có thời gian ngồi nghĩ xem mình sẽ viết gì

3. Bây giờ cũng lười ps nữa

4. mùa đông ở ngay đây nhưng lại thấy ngại kinh khủng. Mùa đông cũng chả có gì để nói nữa. Vì mọi thứ cũng đã trôi qua rồi

5. Đang thích KHR.

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Một 18, 2010

Nhật kí trang số 77

love

Luôn luôn là một con số đẹp.

Và yêu số 7

1. Hình như đã quên đi cảm giác đắm chìm trong một mùa lạnh đến vô vàn

2.Nghe lại Sorairo mà cảm thấy cái thời đó sao mà trẻ con quá, ngây ngô và khờ dại quá. Tại sao ngày đó lại quá đắm chìm vào cơn mưa. Ngày đó tôi đã ng, dưới trời mưa tầm tã, nhưng thật tệ, tôi cũng chả thèm đứng dậy. Khi đó có lẽ hình như mọi cảm xúc đều tuôn trào theo cơn mưa. Nhưng vẫn thật tệ, tôi lại chả thèm khóc. Chỉ có mưa là cứ rơi mãi vào lòng đất mà thôi. Lúc đó cả thế giới là một màn đêm đen trắng xóa và nhạt nhòa nỗi buồn.

3. Có những yêu thương ừ như vụng về quá nhưng vẫn muốn được yêu thương. Có những cảm xúc thật quá ngọt ngào nhưng đôi khi lại như một liều thuốc độc. Ngôn từ quả thật quá giới hạn. Đúng là có những lúc ngôn từ thật bất lực. Nhiều thứ trào dâng trong lòng nhưng lại ko thể chuyển tại thành từ ngừ, cứ thế sôi sục trong lòng mà chả biết làm sao. Yêu thương trong tôi nhiều khi có bao giờ vơi cạn

4.Chết thì dễ nhưng sống lại quá khó khăn. Tôi không sợ chết nhưng không thể chết bây gờ được. Hồi trước tôi nghĩ vậy và đến bây giờ vẫn thế.

5.Nước mắt chảy ngược thì nhiều hơn chảy xuôi.

6. Đông ghé ngang ô cửa, em đang chờ đợi nhặt những giọt mưa.Lúc nào bầu trời cũng làm tôi bình yên.

7. Muốn trở về quá cái thời mà tôi còn trẻ con.

” Muốn được ôm thậ chặt, ngủ yên trong vòng tay ấm nhất.”

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Một 17, 2010

Nhật kí trang số 76

blending,sad

Ngày hôm nay nằm ngửa nhìn thẳng lên bầu trời quả thật buồn quá đi thôi

Bầu trời xanh thẳm cũng không đủ cứu vớt tôi ra khỏi vực sâu đen tối. Tôi cứ lơ lửng.

Trước bầu trời xanh mờ nhạt, bao đau thương cứ như được trở lại và tăng lên gấp vạn. Những kí ức muốn quên đi, những nỗi buồn đã từng trôi qua đều như quay lại

Con người ta mỗi khi cô đơn hình như đều đau khổ.

Tôi bỗng nhớ đến một câu nói trong Cô đơn trên mạng

” ngày hôm nay em hãy mau tìm thấy anh đi.”

Có khi nào mình đã quá vội vàng?

Có khi nào mình sẽ lại ngã không?

Thật sự rất muốnđi đến ngày mai nên đã không biết bao lần trước khi chìm vào giấc ngủ đều sợ hãi. Sợ ngày mai sẽ khác ngày hôm nay

Nắng vàng phai đi một màu buồn bã.

Tôi đã nói tôi ghét ngày nghỉ mà. Ngày nghỉ nào cũng vậy cứ mệt mỏi và buồn chán

Cái ý muốn phải bay về nơi đó, về bầu trời đó, đi đến nơi đó cứ không ngừng giết chết tôi. Vì ước muốn thì quá mãnh liệt mà hiện tại thì lại quá phũ phàng.

Đến bao giờ mới chạm được vào bầu trời nơi đó.

Đến bao giờ đây.

Bài viết cũ hơn »

Chuyên mục