Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Ba 17, 2011

Chuyển nhà

Tình hình là vì muốn dùng nhiều plugin và theme nên tớ đã mua host :d

Nên tớ chính thức chuyển nhà

Tớ vẫn sẽ hay ve vãn sang đây nhưng mà từ h ở đây ko update thêm bất cứ cái gì nữa

Mọi dữ liệu tớ đã chuyển về nhà mới

Nhà mới của tớ đây:

http://hikarushin.com/

Đúng tên tớ luôn há há

Cám ơn tất cả

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Ba 15, 2011

Tình cảm đó vẫn nguyên vẹn trong em

Photobucket
Đôi khi tôi cảm thấy tình cảm trong mình với anh với cậu cứ theo thời gian mà dần phai nhạt. Hàng ngày cứ mải miết mãi mà chả hiểu vì điều gì. Không còn biết rõ thời gian của mình đi đâu hết, lúc thấy thời gian ngắn rồi có lúc lại thấy nó thật dài.

Hôm nay cầm cuốn Hikaru no go lên đọc… nhìn thấy Hikaru thấy dòng chữ mùng 5 tháng 5 thế là lại xúcđộng

Cảm xúc lâu ngày để quên cứ tưởngđã mất lại trôi lơ lửng trong tim

Hôm nay mưa và lạnh

Nhớ anh và nhớ cậu ghê gớm

Tự dưng thấy cô đơn. Rồi lại tự hỏi giờ này anh với cậu ở nơi đâu.

Chat với Lyn chan tự dưng lại hoài niệm. Thời gian trôi thật nhanh. Nhớ khi lần đầu tiên biết đến cậu mới chỉ tầm lớp 6 lớp 7, thế mà giờ đã là sinh viên đại học năm 3 rồi. Mọi thứ đã thay đổi, bản thân tôi cũng đã thay đổi. Không còn là cô bé khóc nhè chỉ mơ tưởng đc đến thế giới nàođó có anh và có cậu mà là một cô gái thực tế hơn, hẹn anh và cậu ở trên thiên đường. Thế nhưng tình cảm thì không thay đổi. Kí ức và nỗi buồn, niềm vui, nỗi nhớ vẫn còn nguyên vẹn. Ngay cả bao lâu trôi qua, vẫn còn rất nhiềuđiều thành một phần cuộc sống, một phần thói quen cuộc đời. Tôi thích những cơn mưa đầu hạ. Nhớ ngày anh và cậu gặp nhau lần đầu tiên cũng là khi cơn mưa đầu hạ đổ dồn. Vào mùa thu thì thường nghe đi nghe lại Bokura no boken.. lại nhìn anh và cậu nở nụ cười bên lá cây rẻ quạt, có lẽ vì thế tôi cực thích hoa rẻ quạt… Dù mưa hay nắng, cũng treo  chuông gió để mong chờ tiếng chuông gió kêu… ngày anh về có lẽ sẽ không còn xa lắm… Vĩnh viên có là bao xa đâu phải không? Thích nhìn mặt trăng và cái ô rồi cười. Mỗi lần nhìn thấy chiếc ô là lại tự hỏiđã có ai trả lời được  câu hỏi của anh chưa! Cứ nhìn thấy cữ Heian là lại nhớ…

Rất nhiều rất nhiều những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc đời: như cờ vây, số năm, áo màu vàng cam, tóc hai màu, mũ bosa, heian, mưa rào đầu hạ, rẻ quạt mùa thu…. Hình như nỗi nhớ lúc nào cũng ẩn hiện…

Nhớ anh và cậu quá

Thế giới này… có quá nhiều người không cùng nỗi nhớ thế nên thấy thật trơ trọi.

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Ba 11, 2011

[Review]Tình muộn _ Năm năm thời gian

Photobucket

“Duyên phận giữa người với người là một điều kì diệu.Có khi hơn một ngày cũng không được, nhưng có khi hơn đến năm năm lại có thể hội ngộ cùng nhau.”

Câu chuyện được bắt đầu mở ra bằng hình ảnh khi Kỉ Hoa Ninh 5 tuổi và Lâm Tĩnh Lam được sinh ra đời. Vừa bắt đầu một câu chuyện mốc thời gian năm năm đã được ấn định sẵn trong tâm trí mọi người. Năm năm không hẳn là quá dài nhưng nó đủ để tạo ra nhiều kí ức cho một con người. Trong năm năm một cô bé gái đã biết nhận thức, biết làm vừa lòng mọi người. Khi mới bắt đầu đọc, người ta sẽ cảm thấy gánh nặng của năm năm thật dài, dài đến độ đủ để Kỉ Hoa Ninh làm chị và chăm sóc cho một đứa bé tên là Lâm Tĩnh Lam. Thế nhưng với giọng văn nhẹ nhàng, thời thơ ấu của cả hai nhân vật chính cứ như một bức tranh dịu dàng tô vẽ. Một Kỉ Hoa Ninh thích bắt nạt tên đệ tử Tiểu Lam, một tiểu Lam giả vờ ngốc nghếch và chết nhát.  Mọi chuyện cứ nhẹ nhàng diễn ra như thể không điều gì xen vào được.

“Trên con đường mùa thu tháng chín, một cô bé mười tuổi cõng trên lưng một cậu bé con chừng năm sáu tuổi chậm chạp tiến về phía trước” (Đọc tiếp…)

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Ba 6, 2011

[Tutorial]Blending

Photobucket

 

(Đọc tiếp…)

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Hai 26, 2011

Nhật kí trang số 114

Photobucket

- Âm thầm và hờ hững

- Tĩnh lặng và cô đơn

“Giữa thành phố ồn ào này, trái tim của chúng tôi vẫn cô đơn một cách bướng bỉnh”

PLEASE, DON”T LEAVE ME ALONE

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Hai 20, 2011

Nhật kí trang số 113

Photobucket

Tôi không rõ đã bao lâu mình không post entry mới trên WP. Từ ngữ trong lòng hình nhưđã mất hết

1. Những ngày đi thực tập khiến tôi mất thăng bằng, cả người cứ nghiêng ngả đau đầu chóng mặt. Việc mất đi tự do và sự gò bó đã khiến tôi nhận ra rằng tôi không hợp làm ở văn phòng… một công việc đều đều ngày ngày hoàn toàn không hấp dẫn tôi. Tôi muốn bay lượn muốn tự do muốn thoải mái…. tôi không thích hợp khi ngày ngày phải ngồi 1 chỗ. Nhưng cuộc đời đâu được như ai mong muốn.

2. Tình cảm không thể quá gượng ép. Việc làm đau người khác cũng không phải điều dễ dàng gì nhưng tôi đã học được. Không cần thiết phải làm đau chỉ cần thờ ơ lạnh nhạt là đủ rồi. Một khi bản thân thấy thờ ơ thì mọi việc thật dễ dàng. Không có gì níu kéo cả, cũng không có gì đáng để bận tâm cả, người có sống có chết có đau có buồn cũng chả ảnh hưởng đến mình

3. Những sự việc có thể tác động đến tôi bây giờ vẫn rất nhiều: chỉ như một cơn mưa… một bài hát… một câu nói. Dạo này tôiđọc rất nhiều sách, đọc để đắm chìm trong thế giới ấy và quên đi một vài việc.

4. Những ngày này trôi qua có lẽ đây là quãng thời gian  chán nản nhất mà tôi từng trải qua. Không đau… chỉ là nhạt nhòa đến độ không còn cảm xúc. Những bạn bè xung quanh này….. hình như khoảng cách với họ xa hơn cả một câu nói

5.Tôi đang hối tiếc thời gian… nhớ lại kí ức cấp 3… tự dưng trong lòng đau đến độ không thở nổi. Quãng thời gian mộng mơ đó… đã bị đánh cắp mà không hề báo trước. Chỉ khi nhận ra tôi mới thấy vết cắt trong trái tim sâu đến độ nào. Cô đơn trong tim lại trào lên, hạnh phúc đã bỏ quên thời xưa đó mãi mãi không trở lại… Chỉ còn kí ức thi thoảng cứa vào vết cắt ngày một sâu

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Một 13, 2011

Sử kíOJT_day 3-4

Photobucket

Thân quen hơn 1 chút

Thoải mái hơn 1 chút

Nhưng đọc tài liệu cực kì chán

Vẫn thấy cô đơn

Nhưng có lẽ sẽ quen thôi

Tâm hồn đôi khi bị mục ruỗm

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Một 11, 2011

Sử kí OJT_Day2

Photobucket

11/1/2011

Ngày thứ 2

Hôm nay là một ngày trời rất rét… hiếm khi nào trời lại rét dưới 10 độ thế này và trời thì mưa.

Tôi đến trg với 1 đôi tay đông cứng, chiếc áo mưa lại rách thêm vài chỗ khác.

Có người nói cô độc thật đáng sợ quả không sai chút nào

Sáng cảm thấy đơn độc kinh khủng.

Tôi tự hỏi những người mới đi làm, họ cảm thấy ra sao giữa một môi trường xa lạ , giữa những con ng xa lạ

Trời lạnh đến độ trái tim cũng thấy băng giá

nơi này chả có ai thân thiết cả

Không có ai để nói chuyện

Cũng không cảm thấy thoải mái

Nhưng dù sao thêm 1 ngày nữa để thấy nơi này ít xa lạ hơn, những người xung quanh cũng ít xa lạ hơn

Buổi chiều là thực hành test

Thời gian trôi qua nhanh hơn

Cảm thấy trái tim đỡ lạnh hơn, bớt căng thẳng hơn

các anh chị ở đó đều giúp đỡ mình

Cái lạnh trong lòng vơi đi một chút

bầu trời trong xanh hình như đã biến mất

Ngày thứ 2 trôi qua

Thấy mình trách nhiệm hơn một chút, có thêm kiến thức 1 chút

Nhưng cái vỏ ốc thì vẫn ở trên lưng

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Một 10, 2011

Sử kí OJT_Day 1

Photobucket

Ngày đầu tiên đi OJT đã biết thế nào là cảm giác vừa đến công ty đã muốn đến giờ nghỉ, vừa hết giờ nghỉ đã muốn đi về :(

Các anh chị nói chung là tốt và rất nhiệt tình, đều vui vẻ giúp đỡ mình

Trời lạnh, phải cái làm mình hơi buồn ngủ

Ngày đầu tiên

Bụng đau

:(

Vạn sự khởi đầu nan :-<

10/1/2011

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười Hai 24, 2010

Share banner wordpress ver 6

Rules:

-Comment if you use it

- No hotlink

-This banner , I make with size of my themes, but if you need, please comment with stock, I hope I can make banner for you
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket

Bài viết cũ hơn »

Chuyên mục

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.