-Thật là muốn về quá…. Nhà của tôi
-Thật là nhớ mọi người quá
-Quả thật là nơi này, những con người thực này, những gì đang xảy ra xung quanh này… tất cả đều không thuộc về tôi… mọi thứ…
Tôi hình như không thuộc về nơi này …. chỉ là…. trú tạm trong những lúc lang thang… hình như vậy đấy.
Những người xung quanh hình như cũng chỉ như những sợi dây mỏng manh nối vào rồi lại rơi ra
Có đôi khi cũng lại thấy mệt mỏi… vì thế giới này …. thế giới mà mình đang sống…
Còn thế giới mà mình tồn tại
Ngày trước đọc T3 có 1 bạn nói như này. ” otaku = kẻ sốngở 2 thế giới, một thế giới để sống và một thế giới để tồn tại, một thế giới của trách nhiệm và một thế giới của lòng đam mê.”
-Tự nhiên cảm giác bây giờ chỉ là… nhớ mọi người, nhớ nhà,..,… và nhớ lại nơi đó……….

Lyn chan… con gái yêu nhất đời của Hika

uke ngầu hôm đi nhà thờ do Hika đạo diễn

Hôm Hanami lúc mới đến

sn Hikaru sama yêu…. của HNG hôm ae2

Trái tim HNGF do Hika vẽ lên Sbox

Bonus thêm quả ảnh lúc đang vẽ

Lúc sầu đời ngồi chờ mì và pizza =))

Thành quả tập thể của HNGF mà giờ gối ơi, em nơi nao
(

Ăn no xong thì chụp pô ảnh kỉ niệm nào

Hôm WFC oFfline nà :”>

Heo kun thời cấp 3…

Thời kì mới lên cấp 3 … ôi…. Sai yêu quý
Thực nhớ quá đi thôi thế giới của mình….. nhà của mình…..
trích dẫn lại bài K đã post..
“5 năm trôi qua quá nhanh… kể từ khi tập cuối cùng của Hikaru no Go được xuất bản ở Việt Nam.
Nhớ lại ngày xưa, cái thời vẫn còn nhỏ xíu, cầm cuốn Hikaru no Go mới trong tay trong ngày đông lạnh giá, chui vào chăn và đọc từng trang một. Mân mê mãi để có thể đọc sao cho thật lâu hết. Cứ đến cảnh nào đẹp một chút là lại ôm cuốn truyện mà lăn lộn. Nhớ lắm. Nhớ Sai, nhớ Hikaru, nhớ Akira.
Ai đó từng nói “Thời gian rồi sẽ hàn gắn mọi vết thương” thời gian rồi sẽ xóa nhòa tất cả, đến tận bây giờ, khi hỏi một fan truyện tranh, hầu như ai cũng chỉ trả lời rằng: ” Hikaru – Kì thủ cờ vây? Ừ, truyện đó hay lắm, nhưng kết thúc lâu rồi. Hồi đó thích nhất anh Sai dễ thương.” Hoặc thêm vào: ” Từ lúc Sai biến mất là chán chả muốn đọc nữa.” ” Ghét thằng bé đó vì làm cho Sai-của-tui phải biến mất.” …
Thời gian trôi đi mà không bao giờ ngừng lại. Con người ai cũng dần trưởng thành, nhưng đối với HnG Family nói chung và IMB FC nói riêng, dù Hikaru no Go đã kết thúc được 5 năm, dù cho những cuốn truyện chúng ta từng nâng niu như báu vật đã dần sờn rách, nhưng tình yêu với Hikaru no Go là sẽ không bao giờ thay đổi, neh.
Lâu lắm rồi mới chạm vào một cuốn Hikaru no Go, dù luôn để đầu giường một vài cuốn. Từng trang truyện một vẫn còn in sâu vào tâm trí, đọc đến đâu nhớ từng câu thoại đến đó. Thật đau khổ TT^TT. Nhưng khi nhập tâm vào, cái không khí mãnh liệt sôi sục trong từng trận cờ ấy như sống lại, rõ ràng và sinh động. Vẫn còn nhớ như in vẻ thoảng thốt trên khuôn mặt Akira khi Hikaru kéo chiếc rèm phòng hóa học vào trong một ngày hoa anh đào bay ngập trời. Vẫn nhớ trận đấu của Akira và Vương Toạ Yama trong một ngày phủ đầy tuyết trắng, chính nó càng làm thổi bùng lên ngọn lửa yêu thích cờ vây trong Hikaru.
Vẫn nhớ vẻ thanh thản khi đôi mắt tím ấy khẽ khép lại trong khi thân thể tan dần vào không trung. Vẫn nhớ từng giọt nước mắt rơi trên cuốn kí phổ cũ cùng với sự hối hận muộn màng. Vẫn nhớ cái đêm định mệnh đó, hai đối thủ thực sự tìm được nhau, và nước đi thần thánh lại gần thêm một bước. Tất cả, từng vẻ mặt, từng chi tiết đều vẫn luôn sống động và rõ ràng như nó đã từng.
Mùa đông mới lại tràn về, và những cảm xúc về Hikaru no Go lại tràn về, mạnh mẽ và sôi sục. Dẫu cho bao nhiêu mùa trôi qua, HnG luôn luôn là số một. Đến cuối cuộc đời này tôi vẫn sẽ tin là như vậy.”