Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười Một 27, 2009

Arigatou minasan

Photobucket

Arigatou gozaimasu

Alien, Esper, Du hành xuyên thời gian… SOS DAN… mina san

Arigatou.

Hôm nay cám ơn mọi người rất rất nhiều.

Một ngày mới với nhiều hạnh phúc. Liệu mọi thứ có thể cứ nối tiếp thế này và đừng kết thúc không ?

Một năm nữa lại trôi qua rồi… Một tuổi nữa lại qua đi.

Mới có một năm trôi qua mà mọi thứ đã thay đổi quá nhiều.

Nhớ ngày này năm ngoái….

Lúc sáng là thi giữa kì vovinam đã được tất cả cổ vũ rất nhiều. Lúc tối có một người ở cạnh, chở đi mua gấu bông, chở về nhà.

Còn bây giờ….

Những người đó đã hoàn toàn không ở đây nữa. Đã đi đâu mất rồi ? Đã trôi ra xa biết bao nhiêu ?

Hiện tại là đây… là bây giờ… là những gì đang có lúc này..

Những con người mới… những người bạn mới..

Ngày 25/11

Từ Pie chan đầu tiên với tin nhắn chúc mừng…

0h00 ngày 26/11/1990

Nhận được tin nhắn của Nova kun, Xeko

Được  bạn Đông Tà chúc mừng

Nii chan send món quà sinh nhật đầu tiên

Tử Hà chúc mừng, Sĩ Sún, Quỳnh, Quang kun,Deathy,Dưa Hấu, Stream…..

Trên facebook thì có : Tùng, Ly, Sơn, Kyo, ss Vịt, Karin, Sa, Phương, Tiên,ss Nami

Sáng mở mắt ra đã đọc được tin nhắn của Onii chan. Tin nhắn chúc mừng hay nhất. :”>

Rồi đến 417 và Zefc

Rồi cũng đến buổi trưa… được đi ăn bún chả với mọi người, được hỏi mọi người , và nghe mọi người trả lời mình một cách thành thật

Anh Cam nói mình rất nhõng nhẽo :-<

Nova bảo mình kì quặc.

Ninh bảo đã đơn phương 4 năm và Xeko cũng vậy.

Một buổi chiều cũng trôi qua…

Và 5h00 mọi thứ bắt đầu

SOS mua bánh chúc mừng sinh nhật mình :”>. Nova và xeko ôm quà đến. Mọi người đều nói : “ Omedetou tanjoubi”

Sau đó cả bọn kéo lên sân thượng.

“ Mọi người xếp hang lần lượt rồi từng người một nhảy xuống.”

Có gió rất mạnh. “ Và vì có gió nên em đã tưởng anh đang ở ngay đây thôi, cạnh em và cười.”

Cùng thắp nến, cùng hát bài ca sinh nhật, cùng ăn bánh, cùng bóc quà sinh nhật.

Cám ơn tất cả

Mình đã rất rất xúc động.

Arigatou Jap club, SOS dan, Guitar club…

Một con gấu trúc mình đã quyết định đặt tên là Kuri

Một con chồn lửng do FGC tặng mình gọi nó là Fit

Một con sói đội lốt con cừu và mình nghĩ nó hợp với cái tên : Geo.

Thực sự sẽ nhớ mãi không quên….

“ Thích nhất cái kẹo mút màu xanh

Thích nhất tin nhắn chúc mừng của Alien và Lyn chan

Thích nhất bài guitar của Nii chan

Thích nhất tấm thiệp của Alien.”

 

Đã bước sang 20 tuổi.. một trang mới. Tôi tự tạo cho mình một quyển sổ, nơi ghi dấu những tài sản của bản thân, như được xem là di chúc của một cô gái có cái tên Hikaru shin

Tròn 19 bước sang tuổi 20, tôi có một gia tài khủng khiếp từ những kí ức thu lượm cho 19 năm  tồn tại trên cõi đời.

Yêu bầu trời trong xanh cao vời vợi. Yêu đại dương bao la xanh thẳm như muốn được trở thành một phần màu xanh của nó

“Chúng ta đâu cần hoàn hảo mới được yêu thương

Được hàng trăm người từ khắp nơi yêu thương và quan tâm. Cho dù có đôi khi những yêu thương đó từ chối tôi như thể tôi không hề xứng đáng

Yêu gió và cỏ vì mường tượng ra bài ca của những cơn gió và loài cỏ dại

«  Chỉ khi cỏ lung lay người ta mới biết là có gió ở đó”

Được sinh ra một cách lành lặn và được lớn lên trong đầy đủ

Yêu những gì bình dị như mỗi sáng ngủ dậy thấy mình vẫn được nhìn thấy bầu trời ngoài kia

«  Nhảy ba bước và quên hết mọi phiền não »

Được biết đến manga, anime và hàng trăm nghìn bài học quý giá

Yêu những câu nói chân thực trong manga

Vì sao đôi mắt con người được đặt ở phía trước? Vì thượng đế muốn con người luôn nhìn về phía trước”

Được yêu sama và luôn có một thế giới để lùi khi tuyệt vọng

Yêu sama nhất trên khắp vũ trụ bao la này

Có ước mơ và mục đích để hướng đến

Yêu Lyn chan vì đã luôn cùng mình đi đến ước mơ

Có bạn bè để chia sẻ, khóc khi buồn, cười khi vui, hy vọng khi thất vọng

Yêu mọi người vì đã luôn ở cạnh

Có một đôi bàn tay mặc dù không có hoa tay nào nhưng vẫn vẽ được

Yêu ZFC và HNG

Có một trái tim nhạy cảm và đầy yêu thương

Yêu khuyên miệng và nắng đầu cành. Yêu cậu bé có đôi mắt Sharigan.

Có một lòng tin tuyệt đối vào bản thân

Yêu một cậu bé tóc hai màu và một hồn ma nghìn năm tuổi

«  này cậu bé cậu chơi cờ bao lâu rồi

Một nghìn năm. »

Biết thấy lạnh khi đông sang

Yêu tuyết trắng và một chàng trai ngốc nghếch nhưng dịu dàng

Được ngồi đây và nghĩ về mọi việc, trong căn phòng ấm áp và đầy ánh sáng

Yêu số 7 với cốc hình dâu tây, phòng 707 và Tokyo

«  Nana này, mùa hạ mà Nana trông chờ và hy vọng đang ở đây, dù là 10, 20,30 năm… dù là mãi mãi, tớ vẫn cứ chờ.. »

Được đi học và được quen bạn bè

Yêu ngôi sao năm cánh và hoa anh đào

Có thế làm photoshop và những thứ linh tinh

Và mình luôn là duy nhất và mình tự do

“Trên trái đất này, con người nhiều đến mức ko thể đếm hết được.
Thế mà, chúng ta vẫn gặp nhau.”

ừ… chúng ta vẫn gặp được nhau

cám ơn tất cả, những ai đã nhớ… và cho cả những ai đã quên

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười Một 25, 2009

Tạm biệt tuổi 19

Photobucket

Ngày cuối cùng của tuổi 19 nhạt nhòa trôi qua

Lặng lẽ đọc lại cuốn Cô đơn vào đời. Nghe lại bài nhạc I will be the one. Đi lượn lờ qua những nơi chưa đầy kỉ niệm

Một ngày cuối cùng của tuổi 19 đã trôi qua một cách buồn như thế

Hôm nay đã cắt tóc

Và tự nhủ: ừ, mình sẽ chỉ buồn, buồn nốt hôm nay thôi

Tuổi 19 đã trôi qua. Đã có biết bao kí ức đi qua, biết bao những con người đi qua vô tình và lặng lẽ.

Một năm trôi qua đủ để có thêm nhiều thứ …. nhưng với một con bé 19 tuổi thì mọi thứ thật là bất lực.

Để đầu óc lãng du, lang thang về quá khứ, những nỗi buồn , những lo lắng và cả những ước mơ

Một năm trôi qua đã bỏ lỡ mất nhiều thứ.

Từ những người bạn đã từng nguyện sống chết hồi cấp 3… bây h cứ như đã xa lạ

Từ mối tình đầu tưởng như mãi mãi nhưng cũng chỉ là quá khứ mà thôi

Từ một tình bạn đẹp như mơ đã vụt tan biến

Nhưng đổi lại…..

Đã gặp được 1 người được gọi là Oniichan, yêu thương và quan tâm đến mình

Đã gặp được 1 người anh giúp đỡ rất nhiều

Đã gặp được 1 người bạn alien

Đã gặp được 1 clb rất vui vẻ

Đã học được 2 kì Nhật và càng ngày càng tiến gần đến ước mơ nhiều hơn

Đã quen thêm những angel đẹp ở thiên đường lj

Đã quen thêm vô số những người bạn tốt

Đã có hàng trăm ngàn kí ức đẹp mãi không quên

Đã tự hiểu ra trên đời chẳng có gì là mãi mãi cả

Đã design pro hơn 1 chút

và còn nhiều cái nữa

Chỉ còn hơn 2 tiếng nữa thôi là giã từ tuooit 19 bước sang tuổi 20.

Mình nhớ đã từng đọc trong blog của Chee chan có câu : ” Tuổi 20 thường chết trong cô đơn tuyệt vọng.”

19tuổi là đến tuổi trưởng thành

” Chào mừng đến trưởng thành.”


Nhưng mình đâu có muốn

Chỉ ước sao mãi là tuổi 19… mãi sẽ chỉ là 1 đứa trẻ con

Ngày mai là bước hoàn toàn sang một trang mới… Vì thế bao tâm sự muộn phiền hãy cứ viết ở hôm nay thôi

..

Ngày lạnh, mùa đông treo vất vương ngoài ô cửa. Gió thổi cũng lạnh. Ước gì tuyết rơi.

Hôm nay thực sự rất buồn.

Lúc này nơi mình muốn đến chỉ có một.

Bầu trời cao xanh trên cao làm thế nào để chạm đến. Nỗi buồn trong lòng làm sao mới vơi đi.

Mọi thứ làm sao để quay về bình thường

Dù gì bây giờ cũng thấy đầu óc thật hạn hẹp để viết ra 1 entry thật hay….

Dù gì cũng chỉ muốn nói

” tạm biệt…. những kí ức của tuổi 18″

Cho một ngày không xa về tương lai phía trước

Happy birthday

Mình hứa sáng mai sẽ viết 1 entry thật dài.

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười Một 20, 2009

Nhật kí trang số 63

Photobucket

Nếu thế giới này chỉ có một mùa thì tốt biết bao

Suy cho cùng tôi vẫn chỉ là một con bé 19 tuổi, mới chỉ 19 tuổi thôi và vẫn còn bé lắm. Vì thế có cố gắng để hiểu đến mấy thì cũng chỉ vô vọng mà thôi. Tôi đã từng ngu ngơ không hiểu và cho đến bây giờ cũng hoàn toàn không muốn hiểu. Những sự thật của cuộc đời này cũng chỉ như những giấc mơ mờ ảo. Tôi là ai cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa định nghĩa nổi

Tôi yêu đông yêu thương nhưng tôi lại ghét bầu trời xám xịt.

Những tia nắng êm đẹp, bầu trời trong xanh mà tôi yêu đã hoàn toàn biến mất

Đông ơi, buồn lắm ý.

Chỉ còn 6 ngày nữa thôi tôi sẽ bước qua cái tuổi 20.

Nhưng tôi lại hoàn toàn ko chờ đợi điều đó, tôi ko chờ đợi nước mắt và những thất vọng, tôi cũng không chờ đợi những tan vỡ và chia ly

Tôi hoàn toàn không mong thời gian đi qua, mà chỉ ước sao thời gian dừng lại

Tôi ghét sự ồn ào và có lẽ vì thế nên hình như không có câu lạc bộ nào hợp dành cho tôi.

Và tôi nghĩ mình nên quay về thế giới của mình

Tôi nhớ nhà tôi

Tôi cũng nhớ nước mắt cũng như kí ức của tôi

Chỉ một lần thôi tôi mong lắm

* tôi vẫn không thuộc thế giới này*

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười Một 19, 2009

Cho những mảnh kí ức buồn tênh

Photobucket

Hôm qua nhận được thử của em Pie, vòng tay của Fon chan. Mình thấy trong lòng vui lắm

Những người đã đi qua kí ức của mình, nhẹ nhàng như gió thổi, cứ đến và đi thật nhẹ nhàng rồi biến mất mà chẳng có lấy một lời từ biệt.

Cuộc đời lạnh lùng vậy sao. Người với người chỉ dễ dàng vậy sao. Tình cảm trao ra có thể dễ dàng vứt bỏ đến vậy sao.

Những con người đó, đến thật lặng lẽ, trao cho tôi một bình yên và rồi lúc ra đi để lại bao nhiêu nỗi đau tôi không thể kể hết

Giá như chúng ta là người một nhà nhỉ

Tôi nhớ đã có lần đọc ở đâu đó một câu đại loại như  : ” Vì chúng ta không có máu mủ nên dù có cố gắng đến mấy cũng không thể hy sinh cho nhau được, cho đến cuối cùng cũng chỉ như những người xa lạ, càng níu lại càng xa.”

Trời đêm giá rét, tôi tự bật cho mình bản nhạc Tsuyu wo Suu Gun nghe. Nói thật là vào mùa đông nghe bản nhạc này cảm thấy đông ấm áp lắm… Nhưng cho dù có ấm đến mấy cái khoảng lạnh trong lòng tôi vẫn không dứt bỏ được.

Tôi sợ cái giá lạnh này lắm.

Thế rồi lại mở cái hộp kì diệu ra. Cái hộp tôi dùng để đựng tất cả những thứ liên quan đến kí ức của mình. Những kí ức vui có, buồn có, hy vọng có, thất vọng cũng có.

Cảm xúc lạ trở nên lẫn lộn. Tôi lại muốn được khóc.

” Tôi không nói đến nữa nhưng không hẳn tôi đã quên ” (Đọc tiếp…)

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười Một 14, 2009

Momijigari

Domo arigatou gozaimasu, mina san

 

Chân thành cám ơn tất cả các bạn đã giúp đỡ để có được một lễ hội văn hóa ngày hôm nay

Cảm ơn anh Cam vì anh đã lo lắng tất cả mọi việc

Cảm ơn Xeko đã chuẩn bị rất tốt tượng và các gian hàng

Cảm ơn Nova đã giúp đỡ tớ trong vài ngày qua

Cảm ơn Quỳnh, Nhung, Ninh, Chị Cua, Đoàn SOS đã cùng cố gắng rất nhiều trong suốt tuần qua.

Cám ơn đội Sercurity hôm nay đã hoàn thành rất tốt mọi việc, nếu không có các bạn chắc chúng tớ không làm được gì

Một lần nữa cám ơn tất cả

Nhưng đứng ở một phương diện khách quan tớ vô cùng xin lỗi mọi người vì những thiếu sót của ngày hôm nay.

Tớ tự nhận thấy mình phụ trách trang trí nhưng xem xét hợp lí thì thực sự hôm nay chưa trang trí đc gì.

Ngay từ đầu và cho đến tận bây giờ, sau khi đã từng tổ chức rất nhiều sự kiện tớ chưa từng một lần nghĩ đến sẽ tổ chức cho những vị khách VIP. Mục đích của tớ khi tham gia vào lễ hội này chỉ là mong muốn tạo ra một hoạt động vui chơi thoải mái cho tất cả mọi người, để có thêm thật nhiều những kí ức bên nhau. Nhưng khi thực hiện thì mục đích của lễ hội này đã bị biến chất, Nó không mang tính chất  dành cho sinh viên học sinh mà dành cho những vị quan khách có chức có quyền. Tớ rất buồn và hoàn toàn khó chịu về việc đó. Có thể mọi người coi tớ ngớ ngẩn nhưng thực sự tớ ko muốn biến một ngày hội vui chơi thoải mái lại bị xoay tròn và biến thành công cụ PR cho nhà trường.

Hôm nay thực sự không hề như những gì mà tớ muốn và đã tưởng tượng trong đầu. TRong phần thiết kế, ý định của tớ là sẽ xử dụng đèn lồng và che hết ánh sáng trắng bên ngoài đi nhưng hôm nay đèn lồng không có? Trong ý muốn cũng muốn tổ chức các gameshow nhưng cuối cùng cũng ko đc. Lá phong rải ra vẫn còn quá rải rác, ý tớ muốn là đi phải đạp vào lá xào xạc Y_Y

Một tuần lễ đã trôi qua.

Kí ức đã có, có rất nhiều

Vui có, buồn có, nước mắt có, mệt mỏi có, cáu giận có

Nhưng dù có thế nào thì chúng ta cũng đã ở đây ngày hôm nay, cùng cố gắng và dù có thiếu sót gì đi chăng nữa thì công sức của mọi người là hoàn toàn không thể phủ nhận.

Tớ rất vui vì đã được hợp tác với mọi người, những con người nhiệt tình nhất mà tớ từng biết, có trách nhiệm nhất mà tớ từng biết tuy đôi khi vẫn còn rất ham chơi

Một tuần trôi qua rất nhanh và tuần sau lại trở về đúng quy củ. Tớ có lẽ sẽ rất nhớ những lúc ngồi tô lá và cùng nghe nhạc xem phim, cùng được ăn cơm với mọi người, cùng đi ăn uống. Cùng động viên nhau.

Cám ơn tất cả

Hy vọng chúng ta sẽ lại cùng nắm tay nhau trong công việc mới vào một ngày không xa

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười Một 12, 2009

Nhật kí trang số 62

1. Happy birthday Tokiya Mikagami. :”>. I still in love with you

2. Hôm nay là thứ 6 ngày 13

3. Bận và khó chịu

4. Đang điên

5. Uống sữa mãi mà vẫn ko cao lên là sao. Tức quá

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười Một 9, 2009

Lan man 4

:d

1. Khi có ai đó hỏi tôi rằng mối tình đầu là như nào tôi lại chỉ muốn rơi nước mắt mãi thôi. Có những việc mà một khi đã xảy ra thì nỗi đau sẽ là mãi mãi.

2. Tình yêu quả thật rất đáng sợ và không biết tự khi nào tôi đã thấy sợ hãi biết bao

3. Có những thứ bây giờ xung quanh tôi chả còn gì là hiện thực. Người này người nọ, việc nọ, việc kia… tất cả chỉ như lướt qua tầm mắt tôi và hoàn toàn chẳng để lại một chút kí ức nào

4. Tôi đã mạnh mẽ hơn rất nhiều rồi, phải mạnh mẽ hơn

5. Nhớ HNGF

6. Dạo này bận với lễ hội văn hóa nhật :( nên ko có time viết entry hay chăm sóc blog

7. Giờ đang ngược gió nhưng tôi vẫn sẽ tiến tới. Giữa những đêm u tối ngập tan nỗi buồn tôi chỉ muốn chạy đến 1 nơi.

đại dương rộng lớn

Nếu có thể hãy ôm tôi vào lòng để những đau thương này mãi mãi phai đi

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười Một 6, 2009

Nhật kí trang số 61

Mùa lạnh luôn là mùa cô đơn

Nỗi đau cũng đau thương đến chết

Có một lúc nào đó tôi đã cảm tưởng như mình đã bỏ qua cả một chặng đường rất dài phía trước chỉ để buồn khổ mà thôi.

Hôm qua được nằm đắp chung chăn, nói chuyện với Lyn chan về nhiều thứ, cái khao khát được về nhà lại trỗi dậy trong tôi. Nhà của tôi, nơi thực sự chan chưa yêu thương và dành cho tôi.. tôi muốn về nhà.

Nhiều thứ xung quanh cứ chậm chậm chạy qua tôi, mơ hồ và ảo giác. Tôi cũng chả nhớ rõ những ngày trước đã trôi qua ra sao, cảm giác của tôi là gì, tôi hoàn toàn không nhớ nổi

Lòng tôi lạnh, tôi muốn được ra biển

Ừ, ra đại dương bao la và trở thành một phần màu xanh của nó. Đó chính là tâm nguyện của tôi lúc này

Thực sự giữa những bao la bát ngát của cuộc đời, tôi đang chờ đợi điều gì

Vì tôi không còn muốn tin vào điều kì diệu nữa nên nước mắt của tôi cũng theo gió mà trôi đi… trôi mãi.

Sắp đến lúc giã từ tuổi 19 bước sang tuổi 20 nhưng trong lòng chưa bao giờ mong chờ tuổi 20 cả

Tình cảm giữa người với người đến lúc nào đó mới thành mãi mãi đây

Tôi không muốn trơ vơ.

Giá có ai đó xoa đầu và nói Hika chan thì tốt quá. Không phải là để nhõng nhẽo đâu, mà tôi chỉ muốn cảm nhận đc rằng ít ra những gì mình làm cũng được người khác quan tâm

Muốn được đến đâu đó không ai… như chỗ trên sân thượng chẳng hạn :”>

Note: đang rất là bận rộn nên ko viết entry nhiều đc

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười Một 2, 2009

Nhật kí trang số 60

” Có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng”

Photobucket

Thế là đã tan rồi những yêu thương phai màu ấy, thế là đã tan rồi những nước mắt của sự chia ly

Tôi đã tưởng mình rất đau nhưng cuối cùng thì vẫn qua đi như 1 làn gió thoảng

Ừ. Ngày ngày cứ trôi qua, gió cử thổi mải mê còn tôi, tôi sợ hãi với những yêu thương đang tan đi của cuộc đời

Giữa những yêu thương này, có biết bao nhiêu phần trăm là thật..

Vết thương trong lòng đến bao giờ mới ngừng nhói đau?

Mùa đông đang dần bước đến

Khoảng mùa yêu thương nhất trong năm đang ở ngay đây nhưng bản thân mơ hồ lắm.

Tôi như đang chìm sâu vào một thế giới nhạt nhẽo mịt mờ. Thế giới bị chìm trong giá rét và sương mây, chả nhìn được gì hết cả

Tôi muốn ra biển quá, thực sự muốn tan vào đại dương bao la sâu thẳm.

Mỗi khi giá lạnh như này tôi lại thấy mình như đang chết chìm trong cô đơn…

Rồi khi tháng 12 đến, có lẽ sẽ chìm vào băng giá mất thôi.

Có đôi khi muốn đứng giữa cả một đất trời xanh thẳm, hét lên ” Đừng cô đơn” nhưng đôi khi vẫn chỉ là ước muốn

Muốn đc ai đó ôm quá, để thấy ấm áp hơn một chút. Được 1 ai đó ôm và đc ôm ai đó để biết yêu thương trên đời này vẫn còn tồn tại.

Cũng giữa những mùa lạnh lẽo yêu thương này tôi muốn đc ôm guitar và gẩy, mặc cho đôi tay lạnh cóng, tôi muốn gẩy ra hàng triệu âm thanh đẹp đẽ

Hà Nội những ngày này xa lạ và ồn ào. Cứ như thể tôi đã chẳng còn thuộc về nơi này nữa. Bây giờ tôi thuộc về nơi đâu?

Cái vẻ đượm buồn mà tôi ngóng chờ đã hoàn toàn lùi xa vào quá khứ.

Tôi muốn trở về quá khứ nơi đó, với A8 thân yêu.

Đăng bởi: Hikaru shin | Tháng Mười Một 1, 2009

Shinichi Okazaki… omedetou tanjoubi

Photobucket

Lại một sinh nhật nữa lại đến

Cám ơn trời đã cho tôi tìm thấy cậu Shin chan

Happy birthday

Đưa một nắm tay bắt lấy một ngày gió

Hôm nay đã dành cả ngày chỉ để nghe Hotorio và xem ảnh cậu

Dù gì cũng chỉ muốn nói… Happy birthday.

I will pray for you…

I love you more than all things that I can speak.

Bài viết cũ hơn »

Chuyên mục